Thứ Năm, 13 tháng 8, 2020

Nghịch lý: Vơ vét thêm thông tin người dùng để "bảo vệ" chính họ


 "To help protect your account ...", câu thông báo thành lệ của nhiều hệ thống cung cấp dịch vụ người dùng hiện nay.

Khi tôi muốn sao lưu dữ liệu của mình từ dịch vụ của Google, tôi phải thực hiện một số thao tác, lúc này cũng hơi hồi hộp, giống như chuẩn bị làm kiểm tra 15 phút ngày xưa. 

Cuối cùng cũng nhận được link để tải dữ liệu sao lưu về. Oops!!! Trời đất quỷ thần thiên địa ơi, anh bạn Gu Gồ nói với tôi tóm lược lại là "... này Fep, đây là hành động cực kỳ nhạy cảm ...", lạy trời anh Gu Gồ, thề với mạng Internet là tôi chỉ muốn lấy lại dữ liệu của tôi thôi. 

Ai dè anh Gu Gồ phán tiếp "... tui không chắc có phải chính chủ hay không ...", đọc tới đây nghe có mùi thúi rồi. Rồi tóm lại "... cha nội Fep kia, đưa số phone của ông đây đặng tui xác nhận ...". 

Coi tới đây thì Fep tui thấy nản rồi, có cảm giác như bị tống "số điện thoại".

Kết luận: muốn lấy lại đồ thì phải trả một cái gì đó cho anh Google. Đừng tưởng bở!

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2018

Cây thông màu trắng

Giáng sinh sắp đến rồi, ai ai cũng quây quần tất bật chuẩn bị cho giáng sinh, tiễn năm cũ và đón năm mới. Ở cái xứ tây này dịp noel cũng giống như đưa ông Táo về trời vậy. Mọi thứ đều rôm rả lắm, làm nó cũng vui lây. Nó lây lất cũng được ba mùa noel rồi. Nhưng đây là lần đầu tiên nó cảm thấy háo hức như vậy. Không khí ấm cúng của gia đình nhỏ cũng làm cho nó đỡ thấy trống vắng và nhớ nhà. Nó chợt nghĩ là năm nay nhất định phải để dành tiền mua một cây thông noel mới được. Vậy là cả nhà đi mua. Tới nơi, nào là trái châu đủ loại màu sắc, nào là cây thông đủ mọi kích cỡ, chợt nó thấy một gian hàng nhỏ, với cây thông màu trắng. Nó thầm nghĩ: vào mùa đông nhìn đâu cũng màu trắng, tội tình gì phải mua cây thông màu trắng. Vậy mà rốt cuộc nó gật đầu đồng ý chiều theo quyết định mua cây thông màu trắng. Trang trí xong, cả nhà treo đèn, ngồi quây quần ngắm cây thông noel màu trắng. Bỗng nó nhớ đến cây mai vàng chưng mấy ngày tết. Vậy đó, người ở đây, mà hồn thì ở tận nơi nào! Nghĩ vẩn vơ vậy mà chợt khóe mắt cay cay.

Ảo ảnh

Mây tím giăng mờ ánh thái dương
Bóng ai lẫn khuất cuối con đường
Lăng xăng bên dốc vài chú sóc
Rít rít trên cành lũ sẻ nâu
Người đi chân bước dồn không mỏi
Tìm lại bóng hình cõi trần ai
Một nửa hồn vương chìm xa khuất
Mỏi gối chồn chân chợt biết mình.

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2018

Thứ Ba, 23 tháng 1, 2018

Tháng 3

Tháng 3

Bao giờ cho hết tháng 3
Để giông để gió rũ bay bụi trần
Kiếp này hay để kiếp mai
Non kia vẫn vững chẳng ai bận lòng
Mặc cho dâu bể tang bồng
Mặc cho ai oán để lòng thảnh thơi
Không lời kể xiết ai ơi
Con sâu cái kiến kêu trời chẳng thông
Thôi đành làm kiếp cây thông
Giữa trời đông vẫn không ngừng vươn cao
Mặc bao giông bão thét gào
Lá xanh vẫn giữ, vươn cao thân gầy
Bao giờ cho hết kiếp này
Để thành ngọn gió vui vầy bốn phương
Phận dân mệnh nước ẩm ương
Ai đành nhắm mắt qua cầu ngó lơ
Để cho dân khổ bơ vơ
Bao phen khốn đốn thẫn thờ tâm cang
Cũng như mang ách giữa đàng
Bỏ đi không được, lỡ mang lại sầu
Bao giờ cho đến tháng 3
Người đi mở hội, người về khai tâm
Để người lại ở với người
Để loài quỷ dữ phải lùi ra xa
Để cành sẽ lại nở hoa
Để dòng máu Việt lại hòa vào nhau
Để hoa bướm lại gặp nhau
Kết tơ se tóc bạc đầu quê hương
Bao giờ hết nỗi đoạn trường
Để người cầu thực tha phương lại về.

Sầu

Sầu

Cung mây một bóng hoang tàn
Đường xưa một nẻo vắng nàng tương tư
Lá đùa với giọt nắng mềm
Cành đùa với bướm cho thêm nao lòng
Lũy tre soi bóng bên dòng
Cánh chuồn bay lượn ươm mầm nhớ thương
Hai hàng liễu rũ mộng mơ
Dang tay ôm ấp nàng thơ mới về
Dẫu rằng lỗi hẹn sơn khê
Cánh chim không mỏi nhớ về chốn xưa
Vẳng xa tiếng kệ nỉ non
Xạc xào tiếng gió hãy còn thoảng đưa
Tầng không ngơ ngẩn vui đùa
Vô thường ai biết cho vừa lòng ai.

Thứ Sáu, 19 tháng 1, 2018

Nắng đông

Nắng Đông

Nắng vàng ai chẻ làm đôi
Để cho thương nhớ choàng đôi cánh mềm
Lao xao lá rụng bên thềm
Bồng bềnh tiên nữ dịu êm giọng vàng
Cây khô đón ngọn gió ngàn
Muôn chim dào dạt cất ngàn lời ca
Nẻo xa chiều vắng đông tà
Có người lữ khách ta bà muôn phương
Lòng nghe có chút vấn vương
Bạch dương, tuyết trắng như dường cảm thông
Cao xanh tuốt mấy tầng không
Chắp đôi cánh vỗ ruổi rong phố phường
Trời làm mưa lệ tuôn rơi
Kết tơ se tóc cho đời tươi xanh
Dây bầu dây bí vờn quanh
Bướm vàng tung cánh lượn lờ hư không
Trúc tre xanh mởn lá cành
Dẫu cho đất dữ vẫn nhanh vươn mầm
Đông về tuyết phủ khắp nơi
Cây đành rũ lá để phơi xương tàn
Ai làm lá rụng trên ngàn
Ai làm cây héo phũ phàng cành khô
Nắng vàng ai thắp nên thơ
Gió ngàn ai quạt cho lòng tái tê
Nắng vui nắng rụng bên thềm
Nắng buồn nắng khóc bể dâu nhuốm sầu.

Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

Nắng vàng

Hè đi mang cả nắng vàng
Anh đi mang cả hai hàng lệ rơi
Thế thời ai biết mệnh trời
Nhân gian ai biết lòng người nông sâu
Gượng cười chôn chặt niềm đau
Thân thân trách phận hay là vươn lên
Bền gan bền chí bền lòng
Cầu hiền cầu bạn sẵn sàng chung tay
Mệnh trời ai dễ đổi thay
Nắng vàng rơi rụng vỡ tan tác rồi

Tỏ phân

Đường đời sao lắm gian truân
Để con đường nhỏ phải đành phân ly
Khi đi dẫu nghĩ trăm bề
Cũng không biết trước đường đời thâm sâu
Ai ngờ giữa cuộc bể dâu
Bỗng đâu giông gió kéo nhau mà về
Mới đây còn gặp đề huề
Mà chừng bão táp bốn bề bủa giăng
Sao lòng dạ cứ băng khoăn
Soi mình tự vấn phải chăng do mình
Thao đi thức lại năm canh
Vẫn không hiểu được nguồn căn nơi nào
Đến chừng suy đoán tỏ phân
Mới hay mình đã nằm trong rọ rồi
Cũng đành phận số do trời
Nhưng tận nhân lực thử thời đến đâu
Dẫu rầu cũng thật là rầu
Nhưng cũng gắng gượng tin vào kỷ cương
Duyên lành gặp bậc hiền lương
Chung tay phò trợ để mình bình an
Thâm sơn cùng cốc khó khăn
Hễ cầu hễ kiếm có ngày toại tâm
Chuyện giờ chưa được tỏ phân
Hễ rành luật pháp, có phần yên tâm
Miệng cười tâm vẫn bàng hoàng
Để chừng êm đẹp mới vang tiếng cười.


Thu

Cây cỏ nằm im giữa đời thường
Mới còn mơn mởn lại xanh non
Chừng sau cơn bão trông héo rũ
Biết đợi chờ chi nỗi đoạn trường

Cánh chim lộng gió tung cao vút
Bỏ lại đất bằng nhỏ tí hon
Ví tại trời cao hai đất thấp
Hay tại mắt nhìn của chim non

Thu sang lá vẫn xanh màu thắm
Chưa gợn nỗi lòng của non sông
Mà sao hồn hóa thành sỏi đá
Đứng giữa con đường dạ vấn vương

Hồ thu mặt nước trong leo lẻo
Soi rõ bóng lòng của nước non
Cứ ngỡ bình yên trên sóng nước
Ai biết ba đào cũng luyến thương


Thứ Ba, 22 tháng 11, 2016

Bí mật của may mắn - Gieo nhân nào gặt quả nấy

Nhiều câu chuyện liên quan đến "Bí mật của may mắn". Một câu chuyện rất súc tích, và có thể tóm gọn lại là

  • Hãy tạo ra những may mắn cho mình
    • May mắn có ở khắp mọi nơi, nhưng nếu bạn không tạo sẵn điều kiện để may mắn nảy mầm thì bạn sẽ không bao giờ có may mắn nữa. 
  • Biết theo đuổi may mắn
    • Ai cũng mong muốn có được may mắn và thành công. 
    • Nhưng chỉ có một số ít người quyết tâm theo đuổi nó.
  • Dám thay đổi để tạo điều kiện tốt hơn
    • Nếu bây giờ bạn không may mắn thì rất có thể là vì bạn đang duy trì những điều kiện, môi trường cũ sẵn có. Để có được may mắn, bạn không nên chần chừ, phải cải tạo, phải  tạo ra những điều kiện và môi trường tốt hơn.
  • Biết chia sẻ, giúp đỡ người khác
    • Tìm kiếm những điều kiện tạo nên sự may mắn không có nghĩa là chỉ nhằm vào lợi ích của riêng mình. Khi bạn cho đi nghĩa là bạn đang nhận về. Vừa tìm kiếm để tạo ra những điều kiện của may mắn, vừa biết chia sẻ, giúp đỡ người khác sẽ khiến cho may mắn đến với bạn nhanh hơn.
  • Đừng trì hoãn - Hãy hành động ngay
    • Nếu bạn trì hoãn việc tạo ra những điều kiện mới thì may mắn có thể sẽ không bao giờ đến. Đôi khi tạo ra những điều kiện mới là một công việc thật nhọc nhằn nhưng… hãy thực hiện nó ngay khi có thể.
  • Biết quan tâm, để ý những điều nhỏ nhưng cần thiết
    • Đôi khi - trong những điều kiện tưởng như đầy đủ nhất - may mắn cũng vẫn không đến. Hãy thật sự tìm kiếm, quan tâm những điều kiện tưởng chừng như không quan trọng, những chi tiết nhỏ nhất nhưng cần thiết để tạo ra sự may mắn.
  • Hãy dám tin vào điều bạn đã tạo ra
    • Đối với những người chỉ tin vào vận may thì việc tạo ra những điều kiện để được may mắn xem chừng thật ngớ ngẩn. Còn với những ai dám tin, dám tạo ra các điều kiện của sự may mắn thì họ không tin vào những điều may rủi.
  • May mắn không thể mua bán được
    • Không ai có thể bán sự may mắn của mình. Và may mắn cũng không thể nào mua từ bất kỳ ai. May mắn phải do chính người đó tạo ra. Đừng tin vào những ai đang cố bán hay truyền nó cho bạn.
  • Hãy giữ vững niềm tin
    • Sau khi đã tạo ra tất cả những điều kiện cần thiết thì hãy nhẫn nại, đừng vội từ bỏ dù có bất kỳ điều gì xảy ra. Để đạt được may mắn, bạn phải có niềm tin và lòng kiên trì. 
  • Ai cũng có thể gặp may mắn…
    • Hiểu rằng tạo ra may mắn chính là chuẩn bị điều kiện lý tưởng cho những cơ hội khi nó đến. Mà cơ hội thì lại chẳng liên quan gì đến may mắn hay sự tình cờ: Nó đến với tất cả chúng ta.
  • Cội nguồn của sự may mắn
    • Vì ta chỉ có thể tạo ra may mắn bằng cách tạo ra các điều kiện, nên may mắn tùy thuộc vào chính bạn. Hãy bắt đầu ngay, bạn cũng có thể tạo ra may mắn cho chính mình. Tìm lại sự may mắn
  • Không bao giờ là quá trễ...
    • Không bao giờ là quá trễ để bạn có thể tạo ra may mắn cho chính mình. Và bạn có thể tìm được sự may mắn từ chính những bất hạnh, không may mắn của mình.

Ngạn ngữ Do Thái
  • Phiền muộn.
  • Tranh cãi.
  • Ví tiền rỗng.

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2016

Trầm Cảm

    Hôm nay đã leo qua ngày 01 tháng 11 rồi, nhưng vì viết dở dang ít dòng từ ngày hôm qua nên bây giờ viết tiếp. Bữa nay tham dự một buổi nói chuyện về “Chứng trầm cảm trong ngành IT”. Nói là “trong ngành IT” nhưng thực ra có thể tổng quát hóa là dành cho mọi người. Nhưng vì đang trong khoa Công nghệ thông tin cho nên nói là trong ngành IT để liên quan chút.
    Vậy tóm tắt lại nội dung buổi nói chuyện là gì:
        1. Nhiều biểu hiện của chứng trầm cảm gồm:
            - Dễ nổi giận; tăng cân; hay quên;
            - Mất ngủ; ngủ nhiều; ít nói chuyện;
            - Mất tập trung; không tập trung vào đọc/viết liên quan đến công việc;
            - Gặp ác mộng; tỉnh giấc nữa đêm; lo lắng; hồi hộp;
            - Uể oải; thiếu năng lượng;
            Túm lại là mọi biểu hiện không bình thường đều có thể được qui chụp là do trầm cảm.
        2. Phương án điều trị:
            - Dùng thuốc: như tăng cường vitamin; thuốc ngủ; thuốc chống buồn ngủ; rượu bia; hút thuốc lá; ăn đồ ngọt (tăng lượng đường).
            - Gặp bác sĩ: theo phác đồ điều trị.
            - Nói chuyện với mọi người về vấn đề của mình.
            - Nghỉ ngơi, giải trí, ….
        Nói chung là rất nhiều phương án khác nhau để giải quyết. Đó là theo như bài nói chuyện. Có một điểm rất hay là cô diễn giả này là nghiên cứu sinh năm 1 của đại học Uppsala. Người đã nhiều năm bị chứng trầm cảm hành hạ dù cô này chưa sinh đẻ gì cả. Cô dùng chính câu chuyện của mình, miêu tả lại những triệu chứng của mình, những giấc mơ mà mình gặp phải, những phản ứng từ những người khác khi cô cố gắng chia sẻ những cảm xúc và lo lắng của mình cho mọi người. Cô đã gặp đến 8 bác sĩ tâm lý khác nhau. Thử nhiều cách khác nhau và cuối cùng là … viết nhiều cuốn sách khác nhau để nói về triệu chứng và phương páhp giải quyết chứng trầm cảm.
        Đó là cách của Tây, vậy thì cách của ta như thế nào? Để phần sau sẽ viết tiếp.

Vương quốc hy vọng

Khi nào thì con người ta cần đến hy vọng, cũng không biết chính xác thời gian nào, cách nay bao lâu, nhưng có một điều chắc chắn là hy vọng sẽ tồn tại mãnh liệt và mạnh mẽ trong những nơi u ám, tăm tối và đau khổ nhất.

"Tối tăm và mờ mịt là mảnh đất màu mỡ ươm mầm hy vọng".

Trên khắp dãi đất hình chữ S, nơi mà những người dân lương thiện buộc phải dùng mưu mẹo để sinh tồn, nơi bọn ác quỷ đội lốt người lộng hành. Một đất nước lãnh đạo bởi một tổ chức vô thần, nhưng lại thích tôn sùng những vị thánh sống.

Người ta có thể biết được giới hạn của tri thức, nhưng không thể lường trước được giới hạn của sự ngu dốt.

Vào năm 2016, ở thế kỷ thứ 21 này, bè lũ chính phủ bù nhìn đã thực hiện vô số tội ác đối với nhân dân ta.

§1. Phá rừng: Chúng đã vơ vét tài nguyên thiên nhiên như rừng nguyên sinh, rừng thứ sinh, rừng phòng hộ, và các khu bảo tồn để bán rẻ cho bọn Tàu cộng. Chúng đã xua đuổi dân ta khỏi nơi chôn nhau cắt rốn từ ngàn đời nay. Đẩy lương dân vào cảnh tha phương cầu thực, không chốn nương thân.

§2. Bán rẻ khoán sản: chúng bán khoán sản cho bọn tàu cộng với giá rẻ mạt để trả ơn cho những khẩu súng, viên đạn, và cả các ngai vàng được bọn tàu cộng dựng lên. Một mặt phá hủy môi trường sống của người dân Tây Nguyên, mặt khác những chất thải độc hại trong quá trình khai khoán cũng bị bọn tàu cộng thải ra để tàn phá môi trường.

§3. Bán đảo: từ thập niên 70, chính phủ bù nhìn đã chấp nhận chuyển nhượng đảo Hoàng Sa vốn thuộc chủ quyền của nước Đại Việt ta từ hàng ngàn năm trước để đổi lấy vũ khí chiến trang. Được đằng chân lân đằng đầu, bọn chúng đã tiếp tục bán tiếp đảo Trường Sa, và bây giờ là hầu hết các đảo được gìn giữ từ trước 1975 dần dần rơi vào tay bọn Trung Cộng.

§4. Cướp đất nông nghiệp: Thông qua những dự án kinh tế, mang danh nghĩa đem lại công ăn việc làm cho người dân, hiện đại hóa đất nước, nhưng trong thực tế, những dự án này đã tước đoạt tài sản của người dân, biến người dân từ một người chủ sở hữu đất đai, trở thành một người công nhân và không một mảnh đất cắm dùi. Vì sao? Bởi vì chúng đền bù với giá rẻ mạt, với số tiền đền bù thì người dân chỉ mua được đất ở, chứ hoàn toàn không mua được đất nông nghiệp giống như diện tích ban đầu.

§5. Thực hiện chính sách ngu dân: Chúng bắt dân ta phải học thuộc lịch sử tổ chức của chúng và phớt lờ đi những bài học lịch sử từ ngàn xưa của cha ông ta. Ở bậc mầm non và tiểu học, chúng bắt trẻ em học thuộc những bài ca ngợi lãnh tụ, đảng phái. Ở bậc trung học, chúng bắt dân ta học thuộc lịch sử của đảng phái, xem nhẹ giáo dục đạo đức chuẩn mực của con người. Chúng ăn lời thông qua việc bán sách giáo khoa vì chúng có độc quyền in ấn sách giáo khoa. Ở bậc đại học, chúng muốn kiểm soát tư tưởng của sinh viên bằng cách lập những hội đoàn bù nhìn để kiểm soát chặt chẽ lực lương thanh thiếu niên.

§6. Bán dân.

§7. Ngăn chặn internet.

§8. Đàn áp những tổ chức dân sự xã hội.

§9. Đập chùa, phá miễu, đuổi sư.

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016

Con cò lặn lội miền xa

Bé Sáu rốt cuộc cũng đã có nơi có chốn, để bắt đầu một cuộc sống mới, ở những phương trời xa lạ. Hồi nào tới giờ bé Sáu đã quen ăn cơm bằng đũa, giờ bày ra trước mặt bao nhiêu là dao muỗng nĩa, làm nó thấy khớp khớp. Nhưng tính hài hước của nó vẫn vậy, phải chi có thêm tấm thớt nữa là đủ bộ đồ nghề, chặt nguyên con heo cũng còn được. Cuộc đời nó đã rẽ sang hướng khác.

Cũng giống như bao nhiêu người con gái khác ở cái miệt vườn này, lộ trình đã được vạch sẵn, học chữ hay học nghề. Câu hỏi thường trực đi kèm với câu trả lời chắc mẩm gạo bài từ người lớn là "học chữ đi con", cầm cây viết cho sướng cái thân. Và rồi dòng đời cứ xô đẩy nó đi, hết cấp 3 lại vào trường đại học, cao đẳng nào đó, nhằm vớt lấy mấy cái chữ để "sướng cái thân". Nhưng cũng như chuyện tình Mộng Thường, đời không như là mơ, sướng cái thân đâu không thấy, chỉ thấy những ngọn đèn thành đô xanh đỏ, làm mờ mắt người tha hương. Vất vả mưu sinh tạm bợ với nghề trang điểm, rồi cũng lại hoàn trắng tay.

Cũng may nhờ phây búc nên nó cũng bắt nhịp được với thời đại. Theo gót chị Tám, em Hai, nó cũng tìm được ý trung nhân qua những tấm hình và những lời gửi trao trên phây búc. Hy vọng em nó tìm được bến đỗ yên lành.

Những con chim xa lìa tổ ấm, không hẳn là để tìm những hạnh phúc riêng mình, mà mong chờ đem tin lành về cho cố hương.

Không hẳn là một cuộc đổi chác, nhưng cũng không hẳn là sâu đậm yêu thương. Ông bà ta thường nói "Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi", rồi bé Sáu cũng sẽ quen dần với người chồng nói tiếng tây tiếng u và vừa nghe mùi cà ri nồng cháy.

Vậy đó, nếu gặp phải một anh chồng chánh cống hai lúa, thì nhiều khả năng là sẽ bị đánh cho lên bờ xuống ruộng. Hoặc giả gặp phải một anh "hũ hèm" thì cũng sáng say chiều xỉn tối ngủ li bì. Cái cảnh làm dâu miệt vườn này không sáng sủa gì cho lắm. Nói đâu xa, gương cô Tư hàng xóm, làm quần quật tối ngày sáng đêm, nào heo gà, nào con cái, nào nấu rượu, nào trồng cây, việc gì cũng không từ nang. Nhưng khổ nỗi gặp ông chồng là đệ tử Lưu Linh, cho nên ngày nào trong nhà cũng đốt pháo, mỗi tiếng pháo vang là một cái tô hay cái chén gì đó lại vỡ tan tành.

Nhiều khi bé Sáu cũng tự nghĩ, không biết mình có bi quan quá hay không. Nhưng cũng đành tặc lưỡi, thôi kệ, vậy cũng xong một đời người, trả được chữ hiếu là mừng rồi. Và rồi, ở một nơi xa lạ, không có cha mẹ và họ hàng, đám cưới của em cũng thật là rôm rả, với tiếng chúc tụng nhau bằng một ngôn ngữ xa lạ, mà nó chỉ đoán mò là vậy thôi, chứ đâu có hiểu.

Duy có một điều mà nó chắc chắn, đó là cha mẹ và họ hàng sẽ hài lòng về nó lắm, chữ hiếu cũng nó cũng đã bắt đầu tròn tròn, bởi được quấn bằng những tờ đô la xanh xanh, cha mẹ nó rồi cũng sẽ được ngồi lên máy bay "cho biết với người ta". Vậy là nó cũng đã mãn nguyện lắm rồi.

Gió thổi phương nào

Tiếng lá cây xào xạc trong mùa hè yên ả, tiếng chim hót líu lo trong vườn, tiếng lụp cụp của đồ làm bếp mà vợ hắn, tất cả quyện lại trong một câu nói ráo hoảnh "Giống ở Việt Nam hén". Đã bôn ba cũng 5 năm rồi, nỗi nhớ cũng đã nguôi ngoai, nhưng hễ nhìn cái gì hơi hơi gợi nhớ chút là hắn đã bật ra "Giống ở Việt Nam hén". Hình như quê nhà là chuẩn mực cho người tha hương, dù nó có tròn hay méo, đỏ hay vàng.

Dạo gần đây nghe tin biển bị đầu độc, cá chết, tôm chết, hắn tự hỏi, bao giờ tới người chết đây? Mà có lẽ không cần hỏi. Chắc đã chết từ lâu lắm rồi, kể từ khi cái quan niệm "cột đèn mà có chân thì cũng chạy", lòng người coi như đã chết rồi. Nghĩ vẫn vơ chán, hắn lại chép miệng "Đọc báo có hại cho sức khỏe".

Nói vậy chứ lâu lâu hắn cũng lén, mở vài trang báo mạng lên coi để biết ở quê nhà giờ giao thông vẫn vậy, chết hà rầm. Nghĩ tới cái cảnh mỗi tuần đi lên xuống Sài gòn vài bận là chuyện bình thường. Biết thì sợ, không biết thì không sợ. Theo cách nói của dân gian là "Điếc không sợ súng". Mà nói vậy cũng không phải, mỗi lần đi chung xe với dì Ba, cô Bảy, hay chú Sáu, thì ai cũng muốn đi cho nhanh, nhưng phải an toàn, mà phải thuận tiện đưa đón tận nơi. Nghĩ lại mấy anh tài xế cũng khổ.

Hắn đều đặn mở tin tức thời sự ở quê nhà lên coi, nói theo kiểu cà rỡn là "chương trình chửi lộn với cái tivi". Vì mỗi lần nghe cái gì chướng tai là hắn lại thao thao bất tuyệt. Mà hai vợ chồng nghĩ cũng lạ, phu xướng phụ tùy. Vậy là hai vợ chồng xúm vô bình loạn cái chương trình, để cuối cùng rồi đi đến kết luận "Coi ti dzi có hại cho sức khỏe".

Nhà hắn ngang cánh đồng, phóng tầm mắt ngút về phía khu rừng bảo tồn, nói là rừng chứ ở xứ này lạnh tê tái, nên chỉ độc một loại cây, toàn là thông với thông. Vào đầu vụ mùa, nông dân xứ này cũng ra đồng, nhưng khác ở chỗ là ngồi trong máy cày, với tai nghe nhạc, chừng một buổi là cày xong cánh đồng vài mẫu. Rồi họ gieo sạ cũng toàn bằng máy móc, nên chỉ cần 1 người làm là xong. Lại nhớ tới cảnh nông dân ở quê nhà, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời.

Lỗi tại ai. Nghĩ tới đó là lòng hắn lại trĩu nặng.

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

Dark Web

Lần đầu tiên tôi được tham dự hội thảo do trường Uppsala tổ chức, có rất nhiều điều mới lạ so với những hội nghị mà tôi đã tham dự ở Tokyo, Nhật Bản. Hội nghị năm nay do phòng nghiên cứu an ninh mạng, Arena Security Uppsala (1) thuộc khoa Công nghệ thông tin, đại học Uppsala đứng ra tổ chức, trong đó có sự tham dự của những nhà nghiên cứu từ các trường khác nhau như Đại học Stockholm, các trường đại học trong vùng và đặc biệt là sự góp mặt của ... cảnh sát - có lẽ đây là điều mới mẻ nhất.

Arena Security Uppsala


Chủ đề của buổi hội thảo là Web Analysis (2): liên quan đến việc sử dụng data mining, machine learning và tâm lý học để dò tìm những kẻ khủng bố nói riêng, và các băng nhóm tội phạm nói chung. Trong đó, Monitoring Dark Web (3) (Tạm dịch: Giám sát Dark Web) là một trong những bài thuyết trình theo cá nhân tôi đánh giá là hấp dẫn nhất và thiết thực nhất cho mọi người.

Dark Web: 
       + Gồm những trang web hoặc nội dung trang web tồn tại - mà để truy cập được thì cần phải có phần mềm chuyên biệt hoặc cần được cấp phép, hoặc sử dụng những dịch vụ ẩn của Tor (4).
       + Hay những trang web bất hợp pháp (như buôn bán vũ khí, ma tuý, buôn người, ...) hoặc có nội dung đáng nghi ngờ.

Dark Web

Tóm gọn lại, Tor là một công cụ tuyệt vời để truy cập, trong đó cũng phân tích những ưu điểm và nhược điểm của Tor khi mã hoá nhiều lớp để chuyển thông điệp đến nơi cần thiết. Và đồng thời cũng phân tích cả các để giải mã thông Tor (dù xác suất không cao).

TOR web browser

Tuy nhiên, có một ý đáng quan tâm đó là chính phủ Trung cộng đã thành công trong việc ngăn chặn đầu và cuối của quá trình mã hoá và chuyển thông tin trong cơ chế hoạt động của Tor nên túm lại là không thể sử dụng Tor để vượt tường lửa hay truy cập những thông tin đã được chính phủ Trung cộng kiểm duyệt. Họ đã thành công trong việc ngăn chặn Tor.

Bên cạnh những mặt tiêu cực của Tor thì điểm tích cực nhất chính là chống lại việc kiểm duyệt, giúp tự do thông tin cũng như không để lại danh tính. Và Tor có thể cài đặt trên nhiều hệ điều hành khác nhau, từ Windows cho đến ... Mac.

(1) Arena Security Uppsala: http://www.it.uu.se/research/group/security
(2) Web Analysis: http://www.it.uu.se/research/group/security/151117
(3) Monitoring Dark Web: https://dl.dropboxusercontent.com/u/210223/webanalysisday2015/johansson.pdf
(4) Download Tor: https://www.torproject.org/download/download-easy.html.en




Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

Tâm trạng

Bây giờ phải bắt đầu lại từ những điều căn bản nhất, đó là quyết tâm và sự tập trung. Đôi khi hắn muốn kể lại thật nhiều câu chuyện mà hắn đã cảm nhận được, những lúc đó ý tưởng tràn trề, nhưng khi mở máy tính lên thì lại đầy rẫy những sự cảm dỗ và xao lãng. Hắn đã bị cuốn theo những dòng tâm sự trên facebook, những mẫu đối thoại cụt ngủn, những tin tức lá cải ngập tràn internet; hắn bị cắn câu. Duy chỉ có sự khác biệt đó là con mồi không chết ngay lập tức, không khắc khoải ngay lập tức, mà chỉ chết dần chết mòn, giống như bị giam cầm trong một thế giới ảo tưởng nào đó, tuy vẫn là những sự kiện hiện tại, thời gian thực, nhưng những thứ đó đã gặm nhắm thời gian, nghị lực và ước mơ của hắn như lũ chuột bu lấy miếng mồi ngon.

Không tên

Không tên

Một nỗi niềm riêng tựa giấc mơ
Sao lòng day dứt lẫn ơ hờ
Bóng hồng xa vắng nơi xứ lạ
Một lối đi về xa cứ xa

Sầu thương gối chiếc nằm không ấm
Một nỗi phong trần thân tự thân
Chim bay muôn hướng cánh còn mỏi
Người đi vạn nẻo có chồn chân?

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

Giấc mơ là giấc mơ nào
Khi không dang dở, biết sao bây giờ
Thôi đành một chút suy tư
Gửi mây gửi gió, gửi vào thiên thu
Mộng mơ mơ mộng rong chơi
Đuổi theo theo đuổi để đời quạnh hiu.

Mềm môi ...

Hắn chìm vào những cơn mộng mị không đầu cũng chẳng đuôi. Chỉ duy nhất một điều là hắn bò lên giường với mùi men nồng nặc, trong những nỗi dằn vặt và ray rứt. Hắn như một con diều đứt dây, oằn lên trong cơn gió mạnh, không phương hướng, không mục đích, không yêu đời và lạc quan như hắn đã từng. Hắn rớt một cái bịch từ đỉnh cao xuống mặt đất chứ chưa tới mức vực thẳm, nhưng tất cả đều đã được dự liệu rồi mà, tại sao lại còn phải khổ đau, dằn vặt làm chi nữa? Bản thân hắn cũng không biết tại sao, chỉ biết rằng có một nỗi buồn và cô đơn xâm chiếm lấy bản thân. Nỗi buồn giống như tiếng quạ kêu réo bạn vào một buổi chiều Tokyo buồn hiu hắt.

Bao nhiêu công sức của hắn giờ đây lại trở về tay trắng, phải làm lại từ đầu. Có sá gì đâu, cuộc đời này được mất mấy hồi, nhìn thấy còn đó, nhưng lại mất đó. Ai biết được.

Hắn chép miệng thở dài, ực một hơi cạn ly bia, như uống cạn một nỗi sầu man mác trong lòng. Hắn trở nên cau có hơn, dễ tức giận hơn, và hắn thèm khát nhiều thứ hơn. Giống như một ngọn lửa ngấu nghiến nuốt trọn những thứ trước mắt.

Bỗng hắn quyết định chỉnh đốn bản thân ...