Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

Tản mạn

Tập trung tư tưởng là một điều gì đó xa xỉ với nó. Thân xác nó ngồi đó, nhưng thần trí thì lang thang mơ về một nơi vô định. Qua năm mới này nó lại nhích dần đến thời kỳ "tam thập nhi lập", mà điểm qua điểm lại thì vẫn tay trắng hoàn trắng tay. Nó bắt đầu một bước ngoặc mới khi nhảy cóc từ vùng quê thanh bình lên phố thị chen chúc. Rồi lại nhảy oạch bước nữa từ Sài gòn phố thị qua Tokyo náo nhiệt, đèo bồng theo cả tình yêu lớn và tình yêu vĩ đại của mình. Nhưng trong tâm trí hắn vẫn còn mãi phiêu du ở một phương trời nào đó, một nơi mà hắn có thể tung hoành ngang dọc chứ không chết dí trong một cái kiếp sống "đui câm điếc thì không" nhưng "nhìn mà không thấy, nói mà không nghe, và dẫu nghe thì cũng không biết". Đó chưa phải là ước mơ cuối cùng của hắn, chẳng là hắn chia ước mơ ra thành từng khoản nhỏ, và cứ từ từ mà gậm nhắm từng chút một. Ít ra là đã gậm được một nữa ước mơ.
Bài báo cầm lên đọc ít câu rồi lại quay đầu với bao suy nghĩ, hắn thích suy tư, ngẫm nghĩ về thời cuộc, về con người, về những gì thực tế. Và trong cả việc làm, hắn cũng là con người rất thực tế, vậy nên những gì hắn phải làm sao mà gượng ép và gò bó trong những điều trên mây. Vậy nên trong lòng hắn rất lấy làm khó chịu. Kiếp sống này là vô thường, hạnh phúc cho người khác và hạnh phúc cho chính mình. Nếu như bản thân mình không thấy hạnh phúc, thì mình cũng không thể suy nghĩ, hành động và thể hiện xúc cảm như một người hạnh phúc. Một năm nhìn lại nỗ lực cũng đã có rất nhiều, ước mơ cũng đã được hoàn thành phần nào, tạm đúc kết trong mấy chữ rất thường sử dụng từ khi còn là học sinh trung học cơ sở. Đó là "tận nhân lực, truy thiên mệnh" - Hãy cố gắng hết sức, và không cần phiền muộn về quá khứ hoặc tương lai, chỉ cần sống tốt từng phút từng giây hiện tại là được.
Với cuộc sống vô thường này, những ước mơ chính là nguồn sống, nguồn hạnh phúc của mỗi con người. Vậy nên hãy phấn đấu để đạt được những ước mơ mà mình hằng ấp ủ, hãy gạt bỏ những nỗi sợ hãi vô minh, hãy mạnh dạn làm theo những gì con tim mách bảo. Và trên hết là không bao giờ ân hận vì đã làm theo những gì mình cho là nên làm.

Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013

Tản mạn

Dòng đời lênh đênh
Không biết bến bờ
Tưởng là vô tận
Lại hoá hư không

Vô thường, vô thường
Mộng tưởng, mộng tưởng

Đam mê và khát vọng
Thù nghịch và bất công
Muôn hình vạn trạng
Ta là bạn, bạn cũng là ta
Ta là tất cả, tất cả là ta

Linh hồn có hay không ?
Chẳng ai chứng thực
Nhưng niềm tin là bất diệt
Tận ngõ ngách tâm can
Vẫn có linh hồn

Nợ trần ai, bị kiếp tù đày
Cây cỏ có linh hồn ko ?
Chỉ biết câm lặng và cống hiến
Đem lại
Sỏi đá có linh hồn không ?

Cuối năm

Mẹ sớm hôm vất vả
Cha lặn lội quanh năm
Con lang thang phiêu bạc
Biết khi nào về thăm
Mái gia đình yên ấm
Một tấm lòng bao dung
Đắp đền công ơn đức
Cho trọn tình non sông

Sương sớm còn đọng lại
Đêm vẫn trùm khắp nơi
Tiếng gà chưa cất gáy
Ánh dương còn xa khơi
Cặm cuội suốt canh thâu
Chăm lo từng bữa ấm

Sáng nay trời chớm lạnh
Khăn ấm đã choàng chưa
Giấc nồng bao người nắm
Ta vẫn hoài năm canh
Nơi quê xa đất khách
Lỡ bước dĩ dừng chân
Đợi khi thoả chí nguyện
Tung cánh khắp trời xanh.